TapChiKhoaHoc.comXuất bản học thuật nhìn từ bên trong
0926 138 138
Đạo đức xuất bản

Đạo văn: phần lớn trường hợp là do thói quen ghi chép, không phải do cố ý

Chép một câu vào ghi chú rồi sáu tháng sau không nhớ đó là câu của ai — đó là cơ chế phổ biến nhất.

Đạo văn: phần lớn trường hợp là do thói quen ghi chép, không phải do cố ý

Phần lớn trường hợp đạo văn bị phát hiện không bắt nguồn từ ý định gian lận.

Chúng bắt nguồn từ một thói quen: chép một câu hay vào tệp ghi chú, sáu tháng sau viết bài, và không còn nhớ câu nào là của mình câu nào là chép lại.

Các dạng

  • Chép nguyên văn không đặt trong ngoặc kép và không dẫn nguồn.
  • Diễn đạt lại quá sát mà vẫn dẫn nguồn — vẫn là vấn đề.
  • Chép ý tưởng hoặc cấu trúc lập luận mà không ghi nhận.
  • Dùng lại đoạn văn của chính mình từ bài trước.

Phòng bằng thói quen ghi chép

  • Trong ghi chú, đánh dấu rõ đâu là trích nguyên văn.
  • Ghi nguồn ngay lúc chép, không để sau.
  • Đọc xong thì gấp bài lại và viết bằng lời mình.
  • Đây là biện pháp hiệu quả nhất và ít ai làm.

Về phần của chính mình

  • Phần phương pháp lặp lại giữa các bài là chuyện khó tránh.
  • Cách xử lý: trích dẫn bài trước và mô tả ngắn gọn, không chép nguyên.
  • Phần mở đầu và bàn luận thì phải viết mới.
  • Nhiều tạp chí có ngưỡng trùng lặp — kiểm trước khi nộp.

Với người viết bằng ngôn ngữ thứ hai

  • Cám dỗ chép cấu trúc câu hay là rất lớn.
  • Chép cụm từ kỹ thuật chuẩn thì được.
  • Chép cả câu diễn đạt thì không.
  • Học cấu trúc, không chép câu.

Nếu bị nêu vấn đề

  • Trả lời trung thực, đừng phòng thủ.
  • Nếu là lỗi thật, sửa và xin đính chính.
  • Nếu là trùng lặp không đáng kể, giải thích rõ.
  • Im lặng làm mọi việc tệ hơn nhiều.

Một điều đáng nhớ

Đánh dấu trích nguyên văn ngay trong ghi chú của bạn, kèm nguồn.

Đây là biện pháp phòng tránh duy nhất thực sự hiệu quả, tốn vài giây mỗi lần, và nó xử lý được đúng cái cơ chế đã khiến phần lớn các trường hợp xảy ra — quên, chứ không phải cố ý.

Câu hỏi thường gặp

Phần lớn đạo văn bắt nguồn từ đâu?

Từ thói quen ghi chép: chép một câu vào tệp ghi chú, sáu tháng sau viết bài và không còn nhớ câu nào là của mình câu nào chép lại.

Có những dạng đạo văn nào?

Chép nguyên văn không đặt ngoặc kép và không dẫn nguồn, diễn đạt lại quá sát dù có dẫn nguồn, chép ý tưởng hoặc cấu trúc lập luận, và dùng lại đoạn của chính mình.

Phòng tránh bằng cách nào?

Đánh dấu rõ đâu là trích nguyên văn trong ghi chú, ghi nguồn ngay lúc chép, và đọc xong thì gấp bài lại viết bằng lời mình.

Phần phương pháp lặp lại thì sao?

Trích dẫn bài trước và mô tả ngắn gọn thay vì chép nguyên — phần mở đầu và bàn luận thì phải viết mới, và nhiều tạp chí có ngưỡng trùng lặp.

Người viết bằng ngôn ngữ thứ hai cần lưu ý gì?

Chép cụm từ kỹ thuật chuẩn thì được nhưng chép cả câu diễn đạt thì không — học cấu trúc chứ đừng chép câu.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

🧭
Bạn đang ở chặng nào của đường học vị?
Nhập chỗ bạn đang đứng và đích bạn nhắm — công cụ trả về số năm, chi phí và việc phải làm từng chặng.
Xem lộ trình của tôi →
Miễn phí, không cần tài khoản. Xem tất cả công cụ

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0926 138 138